Dear old-soul, what would be an ideal day for you?

Sáng thấy mình thức dậy ở một thành phố xa lạ, không có lịch hẹn, không có những nơi chốn bắt buộc phải đến, là “a day in between” – ngày hoàn toàn tự do.

Bạn cắp tay vài cuốn sổ và hộp bút to sụ, bước ra khỏi hostel vào làn không khí buổi sớm. Đường còn ướp hơi sương và chỉ mới lưa thưa người qua lại. Bạn cứ tản bộ và định bụng sẽ rẽ vào một hướng nào đó bất kỳ, rồi sẽ dừng lại ở quán cà phê nào bạn nhìn thấy đầu tiên. Bạn thu vai kéo chiếc áo khoác mỏng, vì trời buổi sáng cũng lành lạnh thật, và cảm thấy thật hài lòng vì đã mang theo áo khoác.

Tản bộ buổi sáng nhìn ngắm người ta bắt đầu dọn mở hàng quán, thật là thích. Bạn ghé vào một tiệm bánh mới mở, chọn mua một chiếc bánh mì thịt còn nóng hổi, rồi tiếp tục đi.  Rồi bạn thấy một quán cà phê nhỏ bên đường, màu trắng, nhỏ xíu như Reading Cabin vậy (hihi). Hương cà phê mới xay rực rỡ cả góc phố, làm bạn như muốn vươn vai hít một hơi thật sâu. Bạn ghé vào order một ly cà phê cỡ bự, chọn ngay góc sát bên kệ sách, rồi lôi tập giấy ra viết.

À, bạn nghĩ thầm, mình cần phải viết gì nhỉ? Hôm nay là “một ngày ở giữa”, như một chiếc kẹp sách giữa bao ngày hối hả của bạn. Nên bạn sẽ không viết về công việc, bạn sẽ không viết về tình yêu. Có thể bạn sẽ viết về tia nắng ngoài kia, về cuốn sách sờn góc trên kệ mà bạn chưa kịp với tay lấy xuống, về ly cà phê mà bạn sắp sửa uống. Hay có thể bạn sẽ xé từ sổ tay ra một trang giấy đẹp, để viết một lá thư thật dài cho người lạ kế tiếp sẽ đến ngồi đây sau khi bạn đã đi mất.

Bạn sẽ dùng cây bút nào nhỉ? Túi bút của bạn đang có một cây Sailor trong suốt màu xanh thẳm của biển, một cây Kaweco màu bạc hà ngọt lịm như viên kẹo, một cây chì đen Blackwing quên chuốt, và đủ các thể loại bút bi, bút gel, bút màu. Cảm giác có nhiều bút trong túi thật thích. Nó khiến bạn yên tâm rằng bạn có đủ “đồ nghề” cần thiết cho “những ngày ở giữa” thế này. Cà phê mới được bưng ra, nắng sáng nhẹ quá nên làn khói bay lên thật mịn. Bạn hít một hơi thật sâu, và sẽ bắt đầu viết. Bạn quên mất là mình định bụng viết gì, bạn chỉ nhớ mình thích cảm giác ngòi bút lướt trên giấy quá. Viết gì có còn quan trong nữa không ?

 

*Sóc*

 

 

 

 

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *