Niềm vui sưu tập – niềm vui to to từ những điều nho nhỏ

Lúc bé tôi vẫn thường có rất nhiều bộ sưu tập của riêng mình. Thật ra hồi đó cũng chẳng nghĩ nhiều hoặc cũng chẳng biết làm vậy là sưu tập đâu, chỉ biết là cảm thấy vô cùng phấn khởi khi chạy quanh nhặt nhạnh những mảnh niềm vui be bé rồi gom chung vô một chỗ.

Bộ sưu tập đầu tiên của tôi là bộ sưu tập các loại lá. Trong một lần về nội, tôi và anh trai tôi  tìm thấy một quyển sách cũ bằng tiếng Anh in rất nhiều hình lá cây, thế là ngồi xem say mê lắm, mặc dù chẳng hiểu gì. Thế là bố nói sao hai đứa không tự sưu tầm các loại lá đi. Lá trong vườn nhà nội cũng nhiều nè. Lá trong xóm nhà mình cũng nhiều nữa. Thế là tôi và anh trai mình vui vẻ hí hửng bắt tay ngay vào hiện thực hoá ý tưởng ấy. Chúng tôi chọn một cuốn vở mới toanh, và bắt đầu chạy quanh nhà nội để chọn từng loại lá cây để dán vào. Nào là lá mít, lá cây hoa nhài, lá mai, lá lốt, lá rau má…Nhiều lắm luôn. Chạy bở cả hơi tai. Chúng tôi còn ghi chép cẩn thận ngày giờ và khu vực tìm ra loại lá nữa. (Lá mít, ngày 17/06/2000, cạnh giếng nhà nội, tỉ mỉ ghê hem, như nhà khoa học luôn á?). Mùa hè năm ấy chúng tôi đã có một cuốn sổ đầy ắp lá cây. Điều quan trọng mà sau này nhìn lại tôi mới nhận ra là đã cảm thấy vui thế nào, khi cùng nhau đi xăm soi từng chiếc lá, biết tên chúng, và hiểu được rằng lá cũng có rất nhiều loại mỏng dầy khác nhau, sắc xanh khác nhau, có răng cưa hoặc không có răng cưa…và nhờ nhặt lá mà anh em tôi cũng thấy gần gũi với nhau và với ông nội hơn.

Khi bạn có một người anh trai lớn hơn mình một tuổi thì gần như lúc bé, lúc nào bạn cũng chơi chung với anh trai mình. Mùa hè năm sau, chúng tôi lại bắt đầu sưu tập vỏ ốc. Trong một lần đi biển, tôi và anh tôi đi nhặt vỏ ốc, thế là thấy thích quá nên bắt đầu quyết định thứ tiếp theo sưu tập những chiếc vỏ ốc. Thế là anh em tôi đã có một bộ sưu tập vỏ ốc khá xịn xò đấy nhé. Vì nhà gần biển bên ngày nào chúng tôi đều chạy xuống bãi biển và nhặt thật nhiều vỏ ốc đủ các sắc màu và hình dạng. Có những chiếc vỏ dẹt và vỏ dài, và có những chiếc vỏ có hình thù thật kỳ dị. Trên những chiếc vỏ có rất nhiều hoa văn khác nhau. Như một thứ ngôn ngữ riêng mà đại dương tìm cách gửi gắm vào vậy. Nhặt vỏ ốc ở biển chán chê chúng tôi còn mua cả những sản phẩm thủ công bằng vỏ ốc bày bán ở chợ. Đẹp lắm nhé. Có hình lâu đài, hình con thỏ, hình con cò…Tất cả đều được làm bằng vỏ ốc và được tô vẽ nhiều màu sắc sặc sỡ lên. Hồi đó đối với đám con nít thì mấy món đó cũng là một món tiền lớn, để mua được một món là cả hai phải hùn hạp, chắt bóp, nhịn ăn nhịn uống lắm mới đủ tiền mua. Vậy mà vẫn cứ mua hoài, mua hoài. Con nít mà, thích cái gì rồi là thích hết lòng hết dạ.

Lên cấp Hai, hai anh em tôi còn có cả một bộ sưu tập tem. Hồi này tôi và anh tôi hay đạp xe tới bưu điện thành phố để mua báo Tuổi Trẻ Cười về đọc. Thế là một hôm chúng tôi tình cờ phát hiện trong tủ kính của bưu điện, có bày bán những con tem. Mấy con tem be bé thôi mà đẹp kinh khủng. Được chia làm hai loại để bán. Một là bán theo bộ mới toanh. Hai là bán lẻ tem cũ. Hai anh em tôi mê mẩn quá thế là quyết định sưu tập tem. Chúng tôi gom hết tiền lì xì, tiền trong heo đất, tiền trong túi, huy động tất tần tật các khoản có thể và bắt đầu cảm thấy sắp trở thành những nhà sưu tập chuyên nghiệp thực sự. Chúng tôi mua rất nhiều tem. Khởi đầu bằng các bộ tem về cá biển và các con giáp, có cả trang phục truyền thống của các dân tộc Việt Nam nữa. Chúng tôi mua cả các cuốn chuyên dụng để trưng bày tem nữa. (hồi bé dễ bị dụ ghê, mặc dù mấy cuốn này có thể tự tay làm và lấy tiền đo mua thêm thật nhiều tem đẹp). Sau đó cứ hằng tuần, chúng tôi lại chạy ra và mua thêm tem cũ. Tem cũ đa dạng thể loại, có cả tem hồi xưa có mệnh giá một đồng, một xu nữa. Càng ngày bộ sưu tầm ngày càng nhiều lên với rất nhiều kích cỡ, màu sắc, mệnh giá khác nhau. Thậm chí anh em tôi còn có cả những con tem nước ngoài nữa nha, hầu hết là của Nga và Ba Lan, nếu tôi nhớ không lầm. Thích nhất là cảm giác hai anh em tôi đi học về, bày hết các con tem ra mặt bàn rồi xem từng con một. Cầm lên đặt xuống, nâng niu những con tem bé nhỏ nhiều màu sắc. Có lúc tôi nghĩ rằng mỗi con tem sống một cuộc sống riêng cuả nó, đi một chặng hành trình xa xôi để gửi đi những thông điệp, những điều nhắn gửi giữa người và người. Và rồi chúng tôi gom về đây, như gom những câu chuyện, những chân tình, những điều ẩn chứa từ khắp nơi về cùng nhau. Dần dần khi lớn lên, tôi và anh tôi cũng gác lại việc sưu tập tem thư để theo đuổi những niềm vui riêng khác nhau. Trong một chuyến đi trao đổi học sinh bên Nhật, tôi đã tặng bộ sưu tập tem này cho gia đình cậu bạn mà tôi đã ở trong thời gian bên này. Tôi còn tỉ mẩn giải thích ý nghĩa từng con tem cho mọi người trong gia đình cùng nghe. Về vẻ đất nước Việt Nam, vẻ đẹp của biển, của rừng, của những trang phục truyền thống dân tộc vùng cao Tây Bắc. Thế là cuối cùng, đúng là tem thư thì phải được gửi gắm đi, phải tiếp tục hành trình đi khắp bốn phương của mình, tôi đã để lại bộ sưu tập của mình ở lại xứ mặt trời mọc. Không biết bây giờ những cánh tem mỏng của chúng tôi đã lưu lạc tới đâu?

 

Thế đó, sưu tập đối với tôi là đi quan sát khắp các ngóc ngách của thế giới rộng lớn ngoài kia, lục lọi, sắp xếp, kiếm tìm, cứ vậy mà thấy vui. Lớn lên rồi, mọi thứ cũng có nhiều thay đổi nhưng tâm hồn một đứa con nít chạy rong nhặt nhạnh niềm vui thì vẫn cứ bé mãi trong tôi thôi. Bây giờ tôi đã sưu tập nhiều thứ giá trị hơn, sách của tác giả tôi yêu thích, sưu tập những đỉnh núi cao, sưu tập các chai rượu gin,…nhưng niềm vui thì vẫn y nguyên là của đứa con nít ngày nào!

 

Còn bạn, bạn có đang sưu tập gì không?

-LHD-

 

 

 

 

 

 

 

 

One thought on “Niềm vui sưu tập – niềm vui to to từ những điều nho nhỏ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *