Những chiếc bút máy của team Cabin

 

Mấy ngày này không gặp mặt được để làm mấy trò nhí nhố cùng nhau, nên team Cabin cũng gắng nhắn tin và gọi điện cho nhau nhiều hơn để giữ liên lạc. Mà tính tụi mình cũng loi nhoi lắm, nên hễ xáp được vào nhau (dù là online) thì cũng nghĩ ra được bao nhiêu là chuyện trên trời dưới bể để nói quên thời gian luôn. Mà cũng ngộ, nói đủ nhiều chủ đề là vậy nhưng thế nào cả đám lại cũng quay về tỉ tê chuyện mấy chiếc bút với nhau cho coi. 

Trong team Cabin, mỗi người có một thói quen viết và nét chữ khác nhau lắm, nên không có chiếc bút “vía” của ai giống ai cả. Mà sực nhớ đó giờ chưa có bài nào kể về những chiếc bút của team hết, nên hôm nay tụi mình sẽ viết về những chiếc bút của một số thành viên nhen. Cùng tụi mình đi xem bút nha!

 

Bút của Xoài

Mình còn giữ thói quen ghi chép tay các bài học trên lớp. Một phần là để nhớ bài hơn, một phần để thỏa cơn ghiền viết của mình. Mình thích cảm giác khi lướt ngòi bút xuống mặt giấy, tiếng rè nhẹ mỗi khi viết con chữ, thích bàn tay dính những vết mực tuy trông hơi bẩn một tí nhưng có gì đó cuốn hút mình lạ kì. Có lẽ vì vậy mà mình thích sở hữu một cây bút máy. 

Vậy là mình có cây bút máy đầu tiên sớm hơn mình từng dự định. Đó là câu bút Pilot Custom K500 RS được xếp vào hàng xưa cổ. Cây bút thân nhựa resin đen bóng, cùng với ngòi vàng 18K đem lại cho mình những trải nghiệm thú vị khi thả những con chữ lên mặt giấy. Mình sử dụng ngòi F – size ngòi mảnh nhưng nét cũng đủ lớn để phô diễn những đặc điểm của các loại mực khác nhau. Cảm giác viết khá là mượt, pha lẫn một tí “gai gai” đặc trưng của bút máy được sản xuất tại Nhật – một cảm giác viết khó tìm được với dòng Pilot Custom hiện đại như bây giờ. 

 

Nhưng có lẽ, điều khiến cây bút này trở nên đặc biệt với mình chính là câu chuyện đằng sau. Với mình, cây bút là cả niềm kính trọng của mình dành cho ông nội – người đã từng sở hữu một cây bút như vậy khi ông mình còn trẻ. Chấp niệm về quá khứ qua những câu chuyện được ba kể lại chính là động lực khiến mình quyết tâm sưu tầm lại chiếc Pilot Custom này. Với mình, cây bút là sợi dây kết nối giữa mình với những giá trị xưa cũ. Mình vốn tin vào sự liên kết thiêng liêng giữa con người với con người, mình nhận ra đôi khi chính mình phải là người chủ động thắt nên sợi dây liên kết ấy. Cũng giống như cuộn film cũng vậy, chẳng thể có ảnh nếu ta không cho phép ánh sáng lọt vào khung hình. 

 

Bút của LHĐ

Chắc là từ hồi tiểu học cho đến tận khi ra trường đi làm, mình đã không còn thói quen viết bút máy nữa. Có lẽ một phần vì hồi bé thì mình hay dây mực ra tay còn khi lớn lên thì những tất bật và bộn bề thường nhật làm mình thấy dần xa lạ với những chiếc bút bơm mực có phần phức tạp này.

Bỗng có một thời gian, tình cờ thôi, mình viết bút máy trở lại, giống như một người đang chạy bỗng đi chậm lại để ngắm nhìn cảnh vật xung quanh vậy. Viết bút máy khiến suy nghĩ mình chậm lại, vì thế nên cảm giác rõ hơn những gì mình nghĩ khi những vệt mực lăn đều trên trang giấy. Và chiếc bút máy giúp mình quay lại với giấy mực là chiếc Lamy Al-star. Một chiếc bút bình thường thôi, đơn giản nhưng cho mình cảm giác rất chắc chắn và tin cậy mỗi khi cầm trên tay. Mình hay dùng để viết mọi thứ, ý tưởng công việc hằng ngày, viết thơ hay viết note nhắn gửi bạn bè. Chiếc bút của mình có ngòi F, mình thích cỡ chữ ngòi F vì có cảm giác nó vừa vặn với suy nghĩ của mình, không quá to cũng không quá mảnh. Nhìn vừa mắt. Và dòng mực khi viết của Lamy Al-star thì hơi ướt đấy, viết xong phải đợi một chút mới khô, nếu vội vàng lật giở trang giấy ngay thì sẽ dễ bị lem lắm.

Mình hay tiện tay đi đâu thì mang theo đó nên mấy lần mình để quên ở quán rượu hay cà phê mà sao đó lần nào ghé lại hỏi đều vẫn còn, chắc là bút cũng chưa nỡ bỏ mình đi.

 

Bút của Ánh

Ohto tasche rất thích hợp để vẽ những nét dài nối liền một mạch. Một khi bạn đã tìm được sweet spot của nó rồi thì sẽ không muốn ngừng bút lại đâu. Vì sự mượt mà êm ái của từng nét cứ tuôn ra không ngừng. Viết liên tục sẽ có lúc khiến mực từ feed xuống không kịp và tạo ra những dòng mực nhạt hơn lúc mới viết. Nếu phải vẽ từ phải qua trái bút sẽ bị cợn và khó ra mực, nên có lẽ bút này không thích hợp cho mấy bạn thuận tay trái. Ngòi chỉ có một cỡ duy nhất là M, nét khá to nên hình vẽ cũng to hơn những hình mình vẽ bình thường bằng bút liner. Ngòi bút không viết đậm nhạt được nhưng giúp mình vẽ nét dứt khoát hơn.

 

Đây là lần đầu tiên mình dùng bút máy nên đã thử xài ống mực, loại international standard cartrigde. Sau khoảng 22 trang giấy A4 thì mình dùng hết một ống mực.

Sau đó không lâu mình làm mất Ohto Tasche và cả Parker Jotter cùng một lúc. Nỗi đau này kinh khủng quá, không từ ngữ nào diễn tả được nên mình quyết định sẽ không bao giờ mua lại hai bạn này nữa, vì như vậy thật có lỗi với những người bạn đã mất. 

 

 

 

Bút của Gấu

Pilot Elite 95S là một trong những cây bút mà mình thích sử dụng nhất, mà thiệt ra khi không dùng đến mình cũng thích mang theo nó mỗi ngày. Là một trong số ít những cây pocket-pen còn được sản xuất trên toàn thế giới, Elite 95S có thể nằm gọn trong túi như một người bạn âm thầm ở bên cạnh mình. Đây cũng là cây bút ngòi vàng đầu tiên của mình nên nó thật sự thay đổi suy nghĩ của mình về những cây bút máy.

Đối với mình, khác với những hãng bút Nhật khác, Pilot luôn sản xuất những cây bút mang tính “toàn cầu”, tức là thay vì có ngòi nhọn, sắc như những những người đồng hương, ngòi bút Pilot lướt trên giấy một nhẹ nhàng và vô cùng êm ái, cộng với chất liệu vàng, sử dụng bút với mình dường như không tốn một tí xíu lực nào.

Mặt khác, ngòi bút được gắn sâu vào phần thân, gần giống với móng tay và ngón tay nên đôi khi mình lại tưởng tượng cây bút như chính ngón tay của mình, việc của mình là chỉ cần lướt “ngón tay” ấy trên tờ giấy.

Điểm duy nhất mà mình không thích ở cây Elite (thật ra thì ở nhiều cây bút khác của Pilot), là chỉ sử dụng được ống bơm mực con-40 của Pilot, nên lượng mực chứa được không nhiều.

 

Bút của An

Có lẽ cái buổi sớm đầu năm mình ngồi viết giữa rừng thông trên Đà Lạt, cũng là lúc tim mình ‘rơi một nhịp’ với Kaweco Sport mình mượn được từ một người bạn. Và sau này, chiếc bút mình được một người bạn tặng cũng thuộc dòng Kaweco Sport – một chiếc Frosted Natural Coconut – mà vẫn đi cùng mình qua những trang viết đến giờ. 

Món mình có nhiều nhất trong tủ đồ là áo sơ mi, và Kaweco Frosted Sport là chiếc pocket-pen mà mình có thể để vừa vặn vào túi áo trái để mang đi bất kỳ đâu. Bút cứ thế luôn nằm gọn trong túi áo và mình có thể rút nhẹ ra dùng vậy thôi. Mỗi khi cần, cứ việc đậy phần nắm vào đuôi bút, là mình sẽ có ngay một chiếc bút mà mình có thể thoải mái cầm viết hằng giờ. 

Tuy cùng là bút Đức với người đồng hương của mình là Lamy, nhưng cỡ ngòi của Kaweco Sport sẽ mảnh hơn của Lamy một xíu và không ướt mực nhiều bằng, mà thiên về dạng ngòi khô bởi cấu tạo của feed mực nhỏ. Dẫu thế ngòi vẫn dày hơn cỡ ngòi của các hãng bút Nhật. Mình thích dùng ngòi F của Kaweco, vì dòng mực ổn định và nét bút đầy đặn, phù hợp với thói quen viết của mình, ra chữ không quá dày và đôi lúc dùng để sketch linh tinh cũng ổn. Bởi ngòi cũng không quá ướt, nên mình có thể cảm nhận được sự di chuyển của ngòi trên trang giấy rõ hơn, giúp mình cũng có cảm giác ổn định hơn và không quá trơn khi viết. 

 


 

Trên kia là một chút chia sẻ về những cây bút máy của tụi mình. Kỷ niệm thì còn nhiều lắm, như mấy lần Sóc làm rơi cây Sailor Shikiori rồi cuống quýt nhặt lên kiểm tra bút xem chiếc bút cưng của mình có bị làm sao hông. Hoặc là đôi khi mượn bút của nhau rồi quên trả lại chính chủ khiến đứa đó một phen hú vía vì tưởng mình để quên bút ở nơi nảo nơi nao rồi hehe.  Cứ vậy đó mà mấy chiếc bút không chỉ trở thành một mảnh của mỗi người trong tụi mình, mà còn như một “thứ keo” gắn tụi mình xích lại gần nhau qua những kỷ niệm và câu chuyện xoay quanh tụi nó vậy.  

Còn bạn thì sao? Kỷ niệm đáng nhớ của bạn với cây bút của mình là gì nè? Kể cho Cabin nghe với nhe!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *