ANALOG REVOLUTION

When more things are digitalized, we started to miss the analog tools. The art and the tangible feel of them. The effort we put on them. Analog may seem to be timeconsuming and troublesome, but it is precisely why we love it.

 

Năm 1876, Alexander Graham Bell gửi nguyên mẫu của một thiết bị có thể nghe gọi từ xa cho văn phòng bằng sáng chế Hoa Kỳ, và thiết bị ấy đã được phát triển để trở thành chiếc điện thoại bàn sau này. Máy ảnh lỗ kim được miêu tả trong các tư liệu lần đầu tiên vào khoảng năm 1856, và đó là tiền đề để sau này hãng Kodak cho ra đời chiếc máy ảnh phim. Và cũng như đĩa than hay radio, tất cả đều là những sự cách tân, những sự đổi mới khiến cho cả thế giới ngạc nhiên cảm thán khi được nhìn thấy chúng.

Thế nhưng, lịch sử như một dòng nước, chẳng bao giờ đứng yên một chỗ, và những thiết bị ấy dần phải nhường chỗ đứng của mình cho những sự đổi thay khác hiện đại hơn, tân thời hơn.

Trong thời đại mà số lượng và sự nhanh chóng tiện lợi đang trở thành ưu tiên hàng đầu của đa số mọi người như hiện nay, nơi mà mỗi ngày thức dậy, con người ta lại thấy hàng ngàn sự đổi thay mới, thì những thứ được phát minh từ hàng chục hay xa hơn là những thế kỷ trước là một hình ảnh có chăng là quá xa lạ với nhiều cá nhân, chẳng hạn như chiếc đĩa than hay một chiếc điện thoại bàn.

Nhưng lịch sử, ngoài đặc điểm như con nước luôn không ngừng chảy xuôi theo dòng, thì bên trong dòng nước ấy cũng có những chú cá luôn cố gắng bơi trở ngược lại tìm về thượng nguồn vậy. Và những người yêu thích và sử dụng những món đồ nhuốm màu thời gian sẽ như những đàn cá ấy. 

Trong những thứ cũ kỹ ấy, đôi khi ta lại quên mất ba món đồ đáng chú ý khác, ấy là bút máy, mực viết và sổ tay. Nhiều người có thể thấy việc dùng một cây bút mà cách vài ngày lại phải bơm mực một lần và một cuốn sổ lúc nào cũng phải mang theo bên người thật phức tạp và mất thời gian làm sao. Nhưng giữa thế giới bận bịu này, mình lại thích cái sự chậm rãi tốn thời gian và sự phức tạp ấy đến nhường nào. 

Bạn có biết cái cảm giác khi cầm trên tay một cây bút và ngồi viết giữa những hàng sách tĩnh lặng không? Chỉ có ngòi bút là di đều trên trang giấy và tạo ra những tiếng sột soạt đều đặn. Việc nhìn thấy mực dần vơi đi trong ống và mặt giấy dần được lấp đầy bởi những con chữ nghuệch ngoạc đôi khi khiến mình như có thể cảm nhận rõ được dòng chảy của thời gian, và việc suy ngẫm về nó gợi lên một cảm giác êm dịu khe khẽ rằng mình, bằng một cách nào đó, như đang trò chuyện cùng thời gian vậy. Và cây bút mình đang cầm trên tay như một phương tiện để mình có thể truyền tải được những suy nghĩ, những ước mong của mình và cũng là một công cụ để mình có thể biểu đạt bản thân, nói lên với thời gian, với thế giới xung quanh, và với chính mình rằng tôi là ai.

(C): @travelers_company

Và còn những quyển sổ tay, vẫn chưa bao giờ biến mất giữa kỷ nguyên số. Mình nghĩ, những quyển sổ tay luôn là những người bạn song hành cùng những cây bút. Một cây viết tốt thì cũng nên được viết vào một cuốn sổ tốt và đáp ứng được những yêu cầu thẩm mỹ nhất định của bản thân, chẳng hạn như chất lượng giấy thích hợp với việc viết một loại bút nào đó, hoặc sổ được thiết kế một cách rất tỉ mẩn chẳng hạn. Mình luôn thích cảm giác mỗi lần mở một quyển sổ tay chỉnh chu được đóng lại bằng những mũi kim tỉ mỉ, hít hà mùi của những trang giấy mới tinh bên trong. Cảm giác rằng như mình đang đi lạc vào một không gian mới vậy, và ở trong không gian đó, mình sẽ tha hồ tưởng tượng và sáng tạo. Có người sẽ cần một không gian thật đẹp, một chiếc bàn thận đẹp để làm việc. Còn không gian lý tưởng của mình sẽ chỉ là một quyển sổ trắng, ở đó mình sẽ viết, sẽ làm việc, sẽ suy nghĩ và vẽ nên tất cả những ước mong của mình. 

 

Và thật là một thiếu sót không nhỏ nếu không nói về mực. Mình luôn có cảm tưởng rằng mực sẽ như một chất xúc tác giúp truyền tải được những cảm xúc mà nhiều khi bạn không thể diễn tả được bằng lời.  Mình yêu thứ mực mà mình đang viết, trước hết là bởi vì màu của nó, và bên cạnh đó còn bởi cái tên, Aurora Borealis – màu mực Cực Quang. Khi đọc lên thì bạn có tưởng tượng ra những dải ánh sáng đang nhảy múa không nhỉ? Mình luôn thích nhìn ngắm ánh sáng, và mình nghĩ màu mực cũng giống như ánh sáng vậy. Bởi cả hai đều đa dạng, đan xen chồng ghép và gợi cho con người ta, những người đang chiêm ngưỡng chúng, những cảm xúc khác nhau. Có màu gợi cho ta cảm giác tươi vui như nắng sớm ban mai. Có màu làm ta liên tưởng đến sự ấm áp của một buổi chiều thu êm dịu. Và cũng có màu lại khiến ta tưởng như mình đang đứng một mình và ngước nhìn đầy cảm thán lên một bầu trời đầy sao vậy. 

Thế đấy, mình tìm về những món đồ “analog” như  bút, mực và sổ vì những điều như thế. Việc ghi chép tay hằng ngày khiến mình phải chậm lại và suy ngẫm nhiều hơn về mọi thứ, cũng từ đó mà hiểu rõ bản thân và thế giới xung quanh. Mình nghĩ nó như một hành trình vậy, và mình không cô độc trên hành trình ấy, vì xung quanh vẫn luôn có những người bạn đồng hành. Và mình biết được rằng mình luôn có thể tìm thấy họ ở nơi ấy, ở Reading Cabin này. 

 

An

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *