Nguyễn Chí Hoan là một người viết lặng lẽ. Trong các kỳ cuộc ồn ào của văn giới, anh thường chọn một góc riêng, im lặng lắng nghe với nụ cười hồn hậu quen thuộc. Ngồi ở đấy, nhưng dường như anh đang thả hồn vào cõi thi sĩ xa xăm nào đó.
Trong thơ, Nguyễn Chí Hoan cũng dẫn dắt người đọc vào cõi riêng, nơi thiên nhiên hiện lên thánh thiện, tinh tế, hoàn hảo như mới sinh ra. Ở đấy, ta thấy phảng phất nỗi hoài cổ về những điều tốt đẹp trong quá khứ đã biến mất trong sự xô bồ của đời sống hôm nay.
Nguyễn Chí Hoan chủ yếu viết thơ tự do. Phải chăng thể thơ này cho anh được thoải mái chìm tron








