Chắc do mình có cái tính ngồi đâu, đi đâu cũng hay thích hóng những mẩu chuyện nho nhỏ, vui vui của mọi người nên mình thích cuốn này nhiều í. Nó dẫn mình đi vào thế giới rộng lớn khôn cùng của Nghệ thuật từ những chuyện rất là đời thường quanh người nghệ sỹ. Như nghe những cuộc nói chuyện đâu đó ngoài đường hay nghe từ chính người nghệ sỹ trong một phút cao hứng mà kể ra vậy đó.
Giống như ngồi uống một ly với Picasso, cái ổng nói cho mình là “Ôi giời ơi, cậu biết không, tranh của tui là bị sao chép trùm trong lịch sử hội hoạ thế giới luôn á”.
Hay Agnes Martin vui vẻ nói rằng hồi mà bằng tuổi cậu (mình gần 30) á hả là tui làm qua hơn 35 việc trước đó rồi mới là hoạ sỹ á. Nên còn trẻ cũng đừng có mà lo quá, đường nào cũng khó nhằn thôi.
Hay có lúc lại nói về tình yêu, về những cặp đôi nghệ sỹ, hay các cặp đôi tài sắc “muses & models” – tung tăng sánh bước với nhau trên con đường nghệ thuật nữa nè.
Nghe “facts” nhưng theo cách gần gũi, như bạn bè hay người đi trước, bậc tiền bối ngồi nói chuyện rồi kể mình nghe thôi có những kiến thức, thông tin hàn lâm mình cũng thấy như nhớ lâu hơn một chút. Đúng kiểu của mình luôn, mấy chuyện nghe được lúc trò chuyện ngoài đường ngoài xá, hay trong quán xá la cà lại thường nhớ lâu trong đầu lắm.



















